“Tam công tử nói chí phải.”
Trong xe ngựa, Vương Lãnh Nhiên lập tức tiếp lời.
“Cũng chỉ vì trước đây Tam công tử không ở Giang Châu nên tên Âu Dương Lương Hàn kia mới có cơ hội hồ giả hổ uy, mộc hầu nhi quan, xưng vương xưng bá, không biết trời cao đất rộng. Nay Tam công tử đã tới, để xem hắn còn kiêu ngạo được bao lâu...”
Vệ Thiếu Kỳ phất tay:




